(Ghi theo lời kể của đại úy – bác sỹ Lê Minh Châu – Bệnh xá trưởng BTL Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh)
Kỷ niệm về những ngày Tết cổ truyền Xuân Tân Mão với tôi thực sự là những ngày dài đằng đẵng vì âu lo. Đêm giao thừa, tôi cùng vợ và cô con gái nhỏ hòa vào dòng người nườm nượp đổ về các điểm bắn pháo hoa mừng năm mới tại Hà Nội. Chúng tôi chọn hồ Ngọc Khánh là điểm dừng để ngắm pháo hoa, đón chào thời khắc thiêng liêng chuyển giao năm cũ, năm mới. Trời se lạnh nhưng trong dòng người đông đúc, chen vai thích cánh ấy không khí như nóng hơn. Để không vướng bận khi kiệu cô con gái nhỏ trên vai, tôi cởi chiếc áo khoác, vợ tôi cầm lấy vắt trên tay. Tôi cũng không nhớ mình đã nhét chiếc ví da trong túi áo. Trong cảnh chen chúc ấy, chiếc ví rơi ra, vợ tôi không hề hay biết.
Sự cố đó đã khiến tôi vô cùng lo lắng. Số tiền trong ví không nhiều nhưng tất cả giấy tờ quan trọng của tôi đều nằm trong đó và quan trọng nhất là thẻ Sỹ quan quân nhân. Với người chiến sỹ quân đội nhân dân, tấm thẻ ấy là sinh mệnh chính trị và việc quản lý vô cùng chặt chẽ, nghiêm ngặt. Tôi đã xác định chỉ còn cách viết tường trình báo cáo tổ chức, báo cáo cấp trên chấp nhận hình thức kỷ luật xử lý theo Điều lệ.
Và rồi điều bất ngờ đã đến. Ngày mùng 6/ Giêng, tôi nhận được cuộc điện thoại lạ. Đầu dây bên kia, giọng một người đàn ông từ tốn. Anh hỏi tên tôi, đơn vị công tác như để xác minh thông tin và cho biết anh đang giữ chiếc ví của tôi. Chúng tôi hẹn gặp nhau tại một địa điểm thống nhất. Sau cái bắt tay làm quen, anh chuyển lại cho tôi chiếc ví, trong đó còn nguyên giấy tờ, tiền bạc…Thì ra anh cũng là một du khách trong dòng người đón giao thừa đêm ấy. Nhặt được chiếc ví, mở ra, anh cũng rất thú vị khi biết đó là của một bạn đồng niên. Sở dĩ anh không gọi điện cho tôi ngay phần vì anh chưa xác minh được ký hiệu đơn vị công tác của tôi, phần vì biết quê tôi ở miền Trung nên anh nghĩ những ngày Tết tôi về với gia đình cũng khó gặp.
Trước khi đến gặp anh, tôi đã tính chuẩn bị một chút quà gọi là cảm ơn nhưng khi tôi vừa chạm tay vào túi, như đoán được ý định, anh giơ tay ngăn lại, giọng nói thẳng thắn và chân tình: Đã có duyên gặp nhau hi vọng sẽ thành bạn hữu. Việc nhỏ có đáng gì đâu mà cảm ơn!
Qua câu chuyện tôi chỉ biết anh tên là Minh, hiện đang công tác tại TCty COMA. Có thể anh không đồng ý khi biết tôi kể câu chuyện này nhưng tự đáy lòng tôi vô cùng trân trọng sự bình dị của một người kỹ sư xây dựng đang tham gia trên những công trình giàu đẹp của đất nước. Tôi rất mong một ngày sớm nhất được mời anh đi thăm di tích lịch sử K9, nơi đơn vị chúng tôi đã và đang vinh dự gìn giữ, bảo vệ, như lời anh đã hẹn hôm nào./.